NGÀY CẦU NGUYỆN CHO ƠN GỌI LINH MỤC VÀ TU SĨ

On_Goi

 

Hôm nay là ngày Giáo Hội cầu nguyện cho ơn gọi linh mục và tu sĩ. Không cần nói thêm chi nhiều, chúng ta chắc cũng ý thức nhu cầu linh mục cấp bách đến thế nào cho Giáo Hội: chúng ta đang thiếu linh mục. Rất nhiều họ đạo không có linh mục.

Ngày xưa Chúa Giêsu đã chỉ cho các môn đệ thấy những đồng lúa chín vàng và bảo “lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít. Chúng con hãy xin chủ ruộng cho thêm thợ gặt đến đồng lúa của Ngài”. Chúa biết nhu cầu của chúng ta, nhưng Chúa muốn chúng ta phải cầu xin thì Chúa mới ban ơn. Xin gì?

Xin cho có nhiều thiếu niên, thanh niên quảng đại dâng mình cho Chúa để phục vụ các linh hồn. Và xin cho những người đang theo tiếng gọi của Chúa hôm nay, tức là các chủng sinh, các tu sĩ nam nữ, các em dự tu, được bền tâm vững chí vì cuộc sống tu trì không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, nhiều khi phải lâm vào những hoàn cảnh tăm tối. Cụ thể ở đây xin chia sẻ bước đường ơn gọi của cha Gioan Maria Vianey

1.Thời thơ ấu của Gioan Maria Vianey

Gioan Maria Vianey sinh 08/05/1786 tại Dardilly, cách Lyon khoảng mười cây số. Vianey là con thứ tư trong số bảy anh chị em. Vianey được sống trong bầu khí gia đình đạo đức. Theo cha Alfred Monnin, một người thân quen với gia đình, viết về cha mẹ của Vianey như sau: “Matteo Vianey và Marie Beluse, cha mẹ của thánh nhân, là những người giàu tình cảm và có đời sống Kitô giáo xác tín. Marie, rất dịu hiền, giàu tình cảm, nhẹ nhàng trong lời nói và rất đáng yêu. Người cha thì tính cách mạnh mẽ, cương quyết và trung thực”.  

Khi lên mười ba tuổi, Vianey được cha mẹ gởi đến hai người dì ở Ecully (cách đó khoảng sáu cây số), để chuẩn bị giáo lý cho việc xưng tội và rước lễ lần đầu. Tại đây, các dì cũng dạy cậu viết và đọc tiếng Pháp, vì Vianey chỉ biết tiếng địa phương. 

Vào mùa hè năm 1799, Vianey được rước lễ lần đầu cùng với mười lăm đứa trẻ khác. Thánh lễ được cha Groboz tổ chức kín đáo trong một căn phòng riêng ở Ecully.  Trong thời gian này, ở nước Pháp xảy ra phong trào chống đối Giáo Hội. Nhà thờ bị đóng cửa, các linh mục bị bắt bớ, tất cả nghi thức Kitô giáo đều bị cấm đoán. 

2.Bước đường ơn gọi

Cha Balley, cha sở giáo xứ Ecully, nhận thấy nơi Vianey một tâm hồn đơn sơ và thánh thiện. Ngài đồng ý nhận Vianey làm học trò và hứa giúp cậu hướng tới đời sống linh mục. Vào mùa thu năm 1806, Vianey đến ở với các dì của mình, để được học với cha Balley. Sau khi tiếp xúc và nói chuyện với Vianey, ngài nói: “tôi sẽ nhận cậu này, nếu cần phải hy sinh vì Vianey lúc này đã hai mươi tuổi.  

Vianey học tiếng Pháp và La Tinh với cha Balley. Học lực của Vianey trung bình nhưng cậu rất chăm chỉ và chịu khó. Vì đã từng là giáo tập của dòng thánh Agustinô trong nhiều năm, nên cha Balley có nhiều kinh nghiệm hướng dẫn các ứng sinh. Ngài nhận thấy nơi Vianey có một đời sống thiêng liêng rất sâu lắng, mặc dù cậu học trò của mình không xuất sắc về trí tuệ.  

3.Việc học của Vianey bị gián đoạn vào năm 1809 vì cậu phải nhập ngũ

Vào thời này, đã xảy ra chiến tranh xảy ra giữa các nước ở Châu Âu. Nhất là giữa Pháp và Tòa Thánh. Napoleon xâm chiếm vương quốc của Đức Thánh Cha. Người trẻ được kêu gọi lên đường nhập ngũ để phục vụ cho chiến tranh. Nhiều người Công Giáo đứng trước sự bối rối của lương tâm: trung thành với Đức Thánh Cha hay hoàng đế Napoleon? Có rất nhiều lính đã đào ngũ.
Vừa mới nhập ngũ, Vianey ngã bệnh và trải qua mười lăm ngày ở bệnh viện Hôtel-Dieu của Lyon. Sau khi hồi phục, Vianey lên đường đi Roanne để nhập đoàn với những người lính khác. Nhưng tại đây, Vianey lại ngã bệnh và phải ở tại bệnh viện nhiều ngày. Trong thời gian này Vianey gặp một người bạn, tên là Guy quê ở Saint-Priest-la-Prugne. Người bạn này khuyên Vianey rời bỏ việc phục vụ quân ngũ để đến cư ngụ tại Noes. Tại đây, cậu được gia đình bà Claudia Fayot đón nhận và che giấu. Vianey giúp dạy học cho những người con trong gia đình này. 

Vào tháng 05 năm 1810, bà Claudia Fayot đi Dardilly để tìm hiểu tin tức về gia đình của Vianey. Bố của Vianey rất giận về việc đào ngũ của cậu, bởi ông phải đóng tiền phạt cho chính phủ. Bà Claudia Fayot cũng gặp cha Balley, ngài nói với bà: “Gioan Vianey không thể nào trở nên người lính mà phải là một linh mục”.  

4.Tiếp tục bước đường ơn gọi

Sau mười bốn tháng sống tại gia đình bà Claudia Fayot, vào tháng 03 năm 1811, Vianey trở vể thăm gia đình và rồi cậu đến sống với cha Balley. Ba tháng sau đó, cha Balley giới thiệu Vianey cho đức giám mục Lyon như ứng sinh linh mục. Ngày 01/11/1811, Vianey chính thức vào chủng viện.  

5.Bị loại khỏi chủng viện

Ở chủng viện, đời sống đạo đức, cũng như đức tính tốt lành của Vianey được các chủng sinh biết đến. Ở đây, các môn học được dạy bằng tiếng La Tinh. Điều này vượt quá khả năng của Vianey. Khi Vianey trình diện để làm bài thi vào tháng hai năm 1814 bị điểm  zêrô! Không những chỉ bị loại mà còn bị các ngài phê là không thể làm ứng viên linh mục. Việc đó như một sự suy sụp, thật tội nghiệp.

6.Niềm vui trở lại

Cha Balley đến gặp các cha giáo chủng viện, ngài nói: xin anh em hãy nhận một cậu bé bắt đầu đi học muộn, anh em đừng yêu cầu nơi cậu ấy như yêu cầu nơi các bạn trẻ khác. Ngài dạy thần học cho Vianey bằng tiếng Pháp và tìm phương pháp phù hợp với khả năng của Vianey.  Ngài đã thuyết phục được các vị ấy, nhất là cha tổng đại diện, cho làm thử một bài thi môn luân lý. Lần này cuộc thi diễn tiến khá tốt. Các ngài cho thầy nhận các chức nhỏ, và năm sau làm linh mục.  

7.Con đường ơn gọi vẫn còn gian nan

Sau khi được thụ phong linh mục cũng chẳng mấy sáng sủa. Một số vị trong Giáo Hội nói với cha Balley: cha đã làm cho Vianey được thụ phong linh mục, vậy cha hãy giữ lại trong giáo xứ Ecully của cha. Ô, cha Balley trả lời, thế thì tốt thôi. Và ngài đã nhận cha Vianey về xứ để làm cha phó của ngài trong ba năm. Là hai vị thánh, hai cha thi nhau làm việc hãm mình đền tội. Dân chúng thán phục và nói: ở giữa đây chúng tôi có những người quá giỏi!

8.Nhận sứ vụ tại giáo xứ Ars

Rồi cha Balley, cha sở giáo xứ Ecully qua đời. Một ủy ban đại diện giáo dân trong xứ Ecully lập tức lên gặp cha tổng đại diện: xin để cha Vianey ở lại với chúng con, xin để ngài lại cho chúng con, chúng con rất hài lòng, là một linh mục tuyệt vời. Một hồng ân chẳng bao giờ dám nghĩ tới nhưng Bề Trên lại đề nghị Vianey về giáo xứ Ars. Một giáo xứ với hai trăm năm mươi người, năm trăm phật lăng lợi tức hằng năm, thêm hai mươi lăm cho việc thờ phượng, không gì chắc chắn, khí hậu xấu bởi vì nhiều ao hồ, chống giáo sĩ, không nghệ thuật hay chỉ một phần nào đó thôi, không tôn giáo. Nhà thờ thuôn dài, hẹp, tối tăm. Tháp chuông đã bị quân cách mạng phá đổ: chỉ còn giàn giá với một quả chuông đã bị rạn nứt. Thật là một thảm họa! Nhưng là một vị thánh nên ngài đã vâng lời và lên đường thi hành sứ vụ.  

9.Đời sống tại giáo xứ Ars

Ngày 13/02/1818, cha Vianey đến nhận nhiệm sở mới. Cha sống rất đạm bạc. Lối sống đạo đức và giản dị của cha đã chiếm được lòng yêu mến của giáo dân. Ngài chia sẻ với người nghèo những gì mình có. Ngài dành nhiều giờ trong ngày để cầu nguyện, ngồi giải tội và thăm viếng giáo dân.

Một người trong giáo xứ đã làm chứng: “ngài cho họ tất cả những gì mình có”. Ngài bán nhiều đồ vật kỷ niệm để giúp người nghèo. Ngài nói: “người nghèo là những người bạn của Thiên Chúa”  “Nếu các con có nhiều, thì hãy cho nhiều; nếu các con có ít, thì hãy cho ít; nhưng hãy cho đi với tấm lòng và niềm vui”. 

Cha Vianey làm thay đổi đời sống của giáo xứ và giáo dân bằng đời sống nhân đức và yêu thương. Ngài thốt lên: “thật là hạnh phúc khi thấy một Kitô hữu yêu Chúa và yêu tha nhân!”  Caterina Lasagne nói về cha Vianey: “đức bác ái của ngài không chỉ giới hạn ở những người đến xin ngài giúp đỡ; ngài còn mang tiền, bánh mì, lúa mì đến tận nhà của những ai túng thiếu” 

Từ năm 1830 trở đi, rất nhiều người tuốn đến Ars để được lắng nghe cha Vianey giảng, bởi vì ngài giảng rất thực tế và đánh động tâm hồn người nghe.  Nhất là, họ đến với ngài để được lãnh nhận bí tích hòa giải. Một làng Ars nhỏ bé nay trở thành trung tâm đón nhận rất nhiều người đến. Các cửa tiệm buôn bán ở Ars in hình và tượng của cha Vianey để bán cho các khách hành hương.  Mọi người khi tiếp xúc với cha Vianey, họ đều công nhận sự thánh thiện của vị linh mục. Nhiều người nhận được ơn thay đổi trong đời sống thiêng liêng từ cha Vianey, nhưng ngài luôn khiêm tốn đáp lại: “Thiên Chúa nhân lành đã chọn tôi để trở nên một công cụ của ân sủng cho những hối nhân, bởi vì tôi là một linh mục đáng thương và dốt nát nhất trong số các linh mục”. 

10.Chấp nhận thử thách, không ca thán

Vianey không bao giờ nghĩ: A, các ngài đã đuổi tôi ra khỏi chủng viện, cũng đã không trao cho tôi giáo xứ Ecully, bây giờ tôi nổi tiếng, thì các ngài lại đến quanh tôi! Vianey luôn tỏ lòng kinh trọng đối với ba giám mục của ngài: không bao giờ có ai nghe ngài than phiền về những chuyện này. Những chuyện nhỏ, nhưng anh em thấy đó, ngay cả đối với cha phó kia… ngài luôn tế nhị! Nhân đức, sự thánh thiện của cha sở họ đạo Ars không nằm trong những việc ăn chay của cha, nhưng trong những việc nhỏ bé: tòa giám mục không hiểu, tòa giám mục chống lại, đức giám mục nên tốt hơn chỉ vì bây giờ ai cũng nói ngài là thánh; trước đó không ai đánh giá ngài như vậy. Từ những chuyện này mà ngài đã làm thánh.   

11.Cha Gioan Maria Vianey tạ thế và được phong thánh

Trong năm 1859, sức khỏe của cha Vianey yếu dần. Ngài lãnh nhận bí tích xức dầu và Thánh Thể trong nước mắt: “cha khóc khi nghĩ đến Thiên Chúa, Ngài quả là tốt lành khi đến viếng thăm chúng ta vào những giây phút cuối cùng”.  Từ giường bệnh, ngài giơ tay chúc lành cho rất đông giáo dân đang tụ tập cầu nguyện bên trong và bên ngoài nhà thờ.

Ngày 04/08/1859, cha Vianey trở về nhà Cha trên trời. Caterina Lasagne viết lại giây phút cuối cùng của cha Vianey trong nhật ký: “cuộc đời hy sinh của người tôi tớ Chúa đã ra đi”. 

Đức Thánh Cha Piô XI đã nâng cha Gioan Maria Vianey lên bậc hiển thánh vào ngày 31/05/1925.  

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *