Mến Yêu Hằng Ngày, 4.2.2020

Mến Yêu Hằng Ngày,  4.2.2020

Thứ Ba, CN IV TN, Mc 5,21-43

Khi ấy, Ðức Giêsu xuống thuyền, lại trở sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. Có một ông trưởng hội đường tên là Giarô đi tới. Vừa thấy Ðức Giêsu, ông ta sụp xuống dưới chân Người, và khẩn khoản nài xin: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu thoát và được sống.” Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người. Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, bao phen khổ sở vì chạy thầy thuốc đã nhiều đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, lại còn thêm nặng là khác. Ðược nghe đồn về Ðức Giêsu, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo của Người. Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo Người thôi, là sẽ được cứu.” Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc đó, Ðức Giêsu thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi?” Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: ‘Ai đã sờ vào tôi?’” Ðức Giêsu ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”

Ðức Giêsu còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?” Nhưng Ðức Giêsu nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phêrô, ông Giacôbê và em ông này là ông Gioan. Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Ðức Giêsu thấy người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. Người bước vào nhà và bảo họ: “Sao lại náo động và khóc lóc như vậy? Ðứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!” Họ chế nhạo Người. Nhưng Người bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi với Người, vào nơi nó đang nằm. Người cầm lấy tay nó và nói: “Talithakum”, nghĩa là: “Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!” Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta kinh ngạc sững sờ. Ðức Giêsu nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

Một vài phản tỉnh về đoạn Tin Mừng

  • Trong suốt cuộc đời trần thế, Chúa Giê-su đã tỏ lộ cho chúng ta biết tâm trí của Thiên Chúa. Thiên Chúa ghét tội lỗi nhưng yêu thương người có tội; Ngài ghét bệnh tật, nhưng yêu thương người bị bệnh; Ngài ghét sự chết, nhưng yêu thương những người sắp chết. Tin Mừng hôm nay cho chúng ta biết Chúa đáp lại lời cầu khẩn của người cha đang lo cứu sự sống cho người con gái 12 tuổi của ông, và Chúa chữa lành người đàn bà bị băng huyết cũng đúng 12 năm trời.
  • Hai tình huống diễn ra trong đoạn Tin Mừng cho chúng ta thấy sự bất lực và thất vọng của con người: “Em bé sắp chết’‘tình trạng của em càng ngày càng tệ hơn’… ‘em đã chết’. Nhưng Thiên Chúa cứu chữa sự thất vọng của con người. Nhu cầu của những người bệnh và chính đức tin của họ đã khiến Chúa Giê-su động lòng trắc ẩn và ra tay cứu giúp. Ngài tỏ ra yêu thương, nhẹ nhàng với hai người nữ này, Ngài nói với người phụ nữ bằng giọng êm ái, đầy yêu thương: “này con” và với em nhỏ: “này bé” (trong nghĩa văn chương là “này con cừu non”).  
  • Thiên Chúa là Chúa của Sự Sống, đang quan tâm đến con người, trong một hành trình dài 12 năm. Thời gian của Chúa là tốt nhất. Thời gian của Chúa là để dành sẵn cho mỗi người chúng ta.
  • Điều đánh động chúng ta là Chúa Giê-su trong đoạn Kinh Thánh này, muốn trợ giúp những ai đang rất cần sự giúp đỡ. Chúa luôn nhạy bén với những nhu cầu của con người, với những gì họ cần và Ngài cũng luôn quan tâm tới mỗi người chúng ta hôm nay.
  • Với tôi, có thể tôi cũng cần đến sự giúp đỡ và chữa lành về những lối nhìn tiêu cực, về những tình trạng xấu trong tôi, về những tổn thương, về sự cứng lòng và về cả những sự bất lực nơi tôi. Chính tôi cần Chúa đụng chạm đến tôi, để chữa lành cho tôi. Tôi tham dự thánh lễ hằng ngày, tôi rước Chúa, tôi đọc Kinh Thánh, liệu tôi đã thực sự khao khát, thực sự muốn Chúa chữa lành tôi không. Tôi cần chân thành, và tha thiết đến với Chúa và xin Ngài chữa trị. Ngài luôn luôn muốn giúp tôi để tôi được lớn lên trong yêu thương.
  • Hãy trỗi dậy. Lời có sức mạnh của Chúa. Tôi hãy để cho Chúa nâng tôi dậy, để tôi sống tự do và hạnh phúc. Đừng sợ, chỉ cần tin thôi.  Đức tin của tôi sẽ cứu chữa tôi, tôi tin thế nào, thì Chúa sẽ cứu tôi như vậy. Chỉ cần mạnh mẽ trong niềm tin.

Biên dịch : Nhóm Bạn Đường Linh Thao

Some thoughts on today’s scripture

  • Here we find situations where human solutions fail. ‘She is at the point of death’ … ‘She grew worse’… ‘She is dead.’ But Jesus confronts human hopelessness. The needs of the sick and the faith of those concerned evoke a compassionate response from him. He is tender to the two women. He calls one, ‘Daughter!’ and the other, ‘Little girl’ (literally ‘Little lamb’).
  • In my need I too can turn to him and find healing. That healing will focus on my heart – my negativity, bad moods, hurtful responses, hardness. He is always trying to help me grow in love. Then I can in turn become a tender and healing presence to those around me.
  • During his life on earth, Jesus revealed the mind of God to us. From him we learn that God hates sin but loves the sinner, He hates sickness but He loves the sick, He hates death but He loves the dying. In today’s Gospel we hear how he responded to the plea of a father who feared for the life of his twelve year old daughter. The Evangelist tells us that Jesus cured an afflicted woman had been suffering for exactly the same length of time.
  • The God of Life was carefully watching over both of them over that twelve year period. Johann Sebastian Bach named one of his Preludes for Organ, “God’s time is best”. It always is for all of us.
  • Here we find situations where human solutions fail. ‘She is at the point of death’ … ‘She grew worse’… ‘She is dead.’ But Jesus confronts human hopelessness. The needs of the sick and the faith of those concerned evoke a compassionate response from him. He is tender to the two women. He calls one, ‘Daughter!’ and the other, ‘Little girl’ (literally ‘Little lamb’).
  • In my need I too can turn to him and find healing. That healing will focus on my heart – my negativity, bad moods, hurtful responses, hardness. He is always trying to help me grow in love. Then I can in turn become a tender and healing presence to those around me.
  • What strikes us about Jesus in this reading is his willingness to help those who are in need of his help. He is always sensitive to where people are and to what they need and is most practical in his concern for us.

https://www.sacredspace.ie/node/197733

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.